Friday, October 3, 2008




NHỚ BẾN SÔNG QUÊ
Chiều nghiêng bóng nắng trên sông
Nhìn con nước chảy khuấy lòng nhớ thương
Người đi sông chợt lặng buồn
Nhập nhòe sóng nước còn gương bóng người
Mấy mùa nước đã trôi xuôi
Mà tình người vẫn ngậm ngùi đêm mơ

Chiều nay trên bến sông quê
Mình ta một bóng bơ vơ cõi lòng
Còn đây cát trắng mênh mông
Dấu chân hai đứa đậm trong tháng ngày
Lạc loài những cánh chim bay
Tình kia vẫn giữ có hay chăng người
Ra đi sao chẳng một lời
Sông giờ bên lở, bên bồi dở dang
Buồn trôi trên nước miên mang
Chiều buông tiếng cuốc kêu vang nhớ người.
Trần Văn Phú

Quê mẹ Xuân Quang
Ai về quê mẹ Xuân Quang
Đường lên mấy dốc gió ngàn nhẹ đưa
Đồi tranh cây đứng lưa thưa
Trái trâm trái giấy tuổi thơ ngọt ngào
Đường làng phiên chợ xôn xao
Tiếng xe ngựa vượt dốc đèo leng keng
Quê hương biết mấy yêu thương
Bờ tre ruộng lúa con mương thấm tình
Dòng sông nước chảy quanh quanh
Đi qua thôn xóm lúa xanh đôi bờ
Chiếc cầu nối những làng quê
Bao đời mơ ước bây giờ là đây
Từng lò gạch khói lam bay
Khang trang nhà mới dựng xây thêm nhiều
Chiều quê bay bổng cánh diều
Cho em mơ ước bao điều tương lai
Cánh cò lặn lội ngày ngày
Quê ta rồi sẽ mai này đẹp hơn.
Trần Văn Phú