Friday, October 3, 2008


Nhớ Vợ

Nhớ Vợ
Em ra thị xã để sinh
Ở nhà anh lại một mình cô đơn
Nhớ em giấc ngủ chẳng yên
Nhớ con chưa biết đặt tên là gì?

Chẳng lo là gái hay trai?
Mẹ con mạnh khỏe cả hai anh mừng
Mong cho ngày ấy đến nhanh
Để xem mặt mũi con anh thế nào?

Chưa nằm gà gáy rồi sao ?
Nhớ em lòng dạ cồn cào khôn nguôi!
Trần Văn Phú


MÙI ĐẤT QUÊ HƯƠNG
Trên cánh đồng này!
Nhớ khi xưa...
Cha cày, mẹ đều tay gieo hạt
Tôi còn ngây thơ!
Suốt buổi mãi mê đi tìm bắt dế
Những chú dế trốn đâu mà giỏi thế
Tìm ở chỗ này nghe gáy ở nơi kia

Thời gian trôi qua!
Biết bao mùa lá rụng dưới gốc đa
Cha mẹ già đã ra người thiên cổ
Còn tôi phương trời viễn xứ
Bao năm rồi chưa về lại quê xưa
Ký ức tuổi thơ tưởng đã phai mờ
Chợt sống dậy!
Khi tôi nhìn thấy!
Trên cánh đồng này cũng cha cày, mẹ đều tay gieo hạt
Cũng có chú bé nào tìm bắt dế mãi mê

Sao quá giống mình từ thuở ngày thơ
Gió đến bên tôi thì thầm nhắc chuyện
Gió khóc dùm tôi đôi dòng lệ cạn
Thiên đường ngày nào giờ đã xa xưa...

Tràn ngập hồn tôi mùi đất nồng ngây ngất
Và tôi hiểu vì sao con người tìm về cố quốc?
Bởi trong mỗi người thấm mùi đất quê hương.
Trần Văn Phú

TRĂN TRỞ LÒNG CON

TRĂN TRỞ LÒNG CON
Con chỉ sợ một ngày kia mẹ không còn nữa
Mà con lo cho mẹ vẫn chưa tròn
Nghĩ thương mẹ sớm thành góa bụa
Tay chống, tay chèo nuôi chúng con

Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ
Điều ấy giờ đây con đã thấm lòng
Cơm áo cuộc đời trăm cay nghìn đắng
Mà mẹ một mình gánh nặng trên lưng

Mẹ ơi lòng con vẫn thường trăn trở
Làm sao tuổi già mẹ được thêm vui
Để một mai nếu mẹ không còn nữa
Thì cuôc đời này con bớt nguôi ngoai.
Trần Văn Phú