Friday, October 3, 2008

Mùa biển xa

Mùa biển xa
Quang Ngự
Con đường bổng nát nhàu gương mặt
Tiếng gió thở dài eo óc
Chia sẻ cùng em nỗi nhớ thương
Thương em cuộc đời tần tảo
Sóng dập gió dồi vì miếng cơm manh áo
Mỗi mùa biển về hai đứa lại xa nhau
Em chẳng bao giờ trách em đâu
Chỉ trách thầm số phận
Đêm nằm nghe dội về từng đợt sóng
Từng cơn mưa nắng gió biển xa
Nhưng anh ơi!
không gì có thể lay chuyển đôi ta
Không thử thách nào đổi thay khác được
Màu đỏ con tim
Màu đỏ ấy trong ta!.

GÀNH ĐÁ ĐĨA

GÀNH ĐÁ ĐĨA
Đắc Tấn
Thu về trên Gành đá đĩa
Bầu trời xanh gió hát xôn xao
Đàn hải âu nghiêng cánh vẫy chào
Sóng hôn đá thì thầm cười rúc rích
Nghe như lời vọng người xưa nơi trầm tích
Bàn cờ tiên tạo hóa tặng người
Cảnh đẹp huy hoàng lộng gió trùng khơi
Khúc xạ bình minh như giác vàng giác ngọc
Ôi ! những đồng tiền xếp thành hàng, thành cọc
Đọc đáo tuyệt vời đất Phú quê tôi.
Du khách thập phương hết dạo lại ngồi
Phóng tầm mắt xuyên đại dương gửi hồn theo sóng
Tấp nập tàu thuyền buồm canh gió lộng
Có bức tranh nào đẹp hơn thế anh ơi?
Nhắn nhủ những ai nơi góc bể chân trời
Gành Đá Đĩa đợi chờ ,dang tay, điểm hẹn.

Thursday, October 2, 2008